Cái "vibe" rất riêng của Đài Loan
Nó là sự pha trộn kỳ lạ giữa sự ngăn nắp, kỷ luật của Nhật Bản và cái hồn hậu, nhộn nhịp của người Hoa. Bạn sẽ thấy những con phố sạch bóng, người dân xếp hàng tăm tắp ở ga tàu điện, nhưng chỉ cần rẽ vào một con hẻm nhỏ là thấy ngay những hàng quán nghi ngút khói, sực nức mùi gia vị đặc trưng.
Những thứ "gây nghiện" không thể bỏ qua:
Văn hóa Chợ đêm: Đây không chỉ là nơi bán đồ ăn, mà là "linh hồn" của Đài Loan. Cảm giác cầm một túi gà rán khổng lồ, vừa đi vừa hít hà mùi đậu phụ thối (ai ăn được sẽ cực kỳ ghiền) và uống một ly trà sữa trân châu chính gốc nó "đã" vô cùng.
Sự tử tế của người dân: Có lẽ đây là điều khiến du khách muốn quay lại nhất. Bạn lơ ngơ nhìn bản đồ là sẽ có người đến hỏi thăm ngay. Văn hóa "cảm ơn" (xiè xie) và "xin lỗi" (bù hǎo yì si) xuất hiện ở khắp mọi nơi.
Thẻ EasyCard "quyền năng": Một chiếc thẻ nhỏ xíu nhưng bạn có thể dùng để đi tàu, xe buýt, trả tiền ở 7-Eleven, mua vé vào cổng điểm tham quan... Cực kỳ tiện lợi.
Thiên nhiên hùng vĩ phía Đông: Nếu Đài Bắc là phố thị, thì phía Đông (như Hoa Liên với hẻm núi Taroko) lại là một thế giới khác với vách đá dựng đứng ngay sát biển xanh ngắt.
Vài "bí mật" nhỏ cho bạn:
Rác ở đâu? Bạn sẽ rất khó tìm thấy thùng rác công cộng trên phố, nhưng phố xá vẫn sạch. Người dân thường mang rác về nhà hoặc đợi xe rác (có tiếng nhạc vui nhộn như xe kem) để ra đổ.
Văn hóa đọc: Hiệu sách Eslite ở đây mở cửa 24/7. Hình ảnh người trẻ ngồi bệt xuống sàn đọc sách xuyên đêm là một nét văn hóa rất văn minh.
Ẩm thực bình dân là nhất: Đôi khi những bát mì bò hay cơm thịt kho (Lu Rou Fan) ngon nhất lại nằm ở những quán sập sệ, không có trên bản đồ du lịch.